VIẾT CHO BÉ CON VÀ NHỮNG NGÀY ĐẦU ĐI HỌC TẠI NGÔI TRƯỜNG MỚI…

Con gái yêu của Mẹ,

Đến giờ phút này, khác với những lần trước, Mẹ đã thực sự phần nào cảm thấy nhẹ lòng, với những nỗi niềm, sự lắng lo suốt cả một tuần qua – kể từ ngày cho cô công chúa nhỏ nhắn, bé bỏng của cả gia đình mình; và là nguồn sống lớn lao hiện tại của Mẹ đi học…

Ngày đầu tiên cho bé con của Mẹ đến một ngôi trường mới, để làm quen, học tập, vui chơi,… và cũng có thể, sẽ gắn bó lâu dài trong những năm tháng đầu đời của tuổi thơ; chứng kiến Con nhút nhát, rụt rè, trốn đằng sau lưng mẹ và rồi khóc thét lên đòi về, Mẹ đã không nỡ rời đi. Quay đầu nhìn Con ở lại trường, Mẹ thực sự xót xa! Nhưng trong một khoảnh khắc có thể xem là “liều lĩnh”, “nhẫn tâm”, Mẹ đã dứt khoát rời bước, “bỏ rơi” Con ở đấy một mình, quyết tâm để Con được lớn, chấp nhận buông tay để Con được trưởng thành!

Và ngày đầu như thế, Mẹ chẳng thể nào tập trung, chuyên tâm vào công việc, chốc chốc lại cầm chiếc điện thoại lên, mở camera quan sát từng cử chỉ, hành động, biểu hiện của Con trong sự thấp thỏm, nóng cả ruột gan. Con khóc, Con ăn, Con ngủ, nước mắt Mẹ như muốn chực trào. Thật may mắn, bé con chẳng khóc nhiều đến mệt lử, như những gì mẹ tưởng tượng. Nghĩ đến cảnh đó thôi cũng khiến Mẹ run rẩy như gặp cơn ác mộng. Chỉ đến nửa buổi, Con đã nhanh chóng bị cuốn vào những điều mới lạ, thú vị, vui tươi của các hoạt động do cô giáo tổ chức, rồi hòa nhập với bạn bè đồng trang lứa.

Thế là, từng ngày sau đó, thiên thần nhí bé bỏng chỉ mới 3 tuổi của nhà chúng ta được học tô màu, lắc lư, nhún nhảy theo điệu nhạc sôi động của giờ học Aerobic; hay chẳng hề lạ lẫm khi bắt tay, mỉm cười và bi bô những từ tiếng Anh cùng thầy giáo nước ngoài. Mẹ thật sự bất ngờ và sung sướng đấy, con gái yêu có biết không? Mẹ mừng như vỡ òa hạnh phúc khi thấy các cô ân cần, dỗ dành và chăm sóc cho Con thật chu đáo,… Mẹ đã phần nào yên tâm, tự hào vì lần “vô tình” với Con như thế.

            Mẹ biết, Con là một “cô gái nhỏ” nhạy cảm, giàu cảm xúc, ngay từ lúc cất tiếng khóc chào đời. Con đặc biệt và Con là duy nhất! Mẹ đã loay hoay, đau đầu để tìm kiếm cho Con một “mái nhà thứ hai” ấm áp, tuyệt vời và phù hợp nhất có thể. Mẹ và Ba không ngừng dạo quanh, đến biết bao nhiêu ngôi trường lớn, nhỏ mà chẳng hề thấy mỏi mệt; để có thể tìm hiểu thật cặn kẽ, kỹ lưỡng, chọn lựa một nơi cho công chúa nhỏ gắn bó – nơi cùng Ba Mẹ hết lòng nuôi dưỡng, dỗ dạy, chăm sóc cho Con lớn khôn từng ngày trong sự yêu thương và hạnh phúc. Vì con gái của Mẹ xứng đáng về điều đó!

Ba Mẹ cũng không ngần ngại cho Con chuyển rất nhiều “ngôi nhà”; vì Con cảm thấy không được vui tươi, thoải mái khi ở đó. Nhưng bây giờ, Mẹ tin chắc chắn rằng: Con đã tìm được một nơi ấm êm để “dừng chân”, thuộc về và thỏa thích làm những điều kỳ diệu con muốn. Ba Mẹ thực sự an lòng và chúc Con tiếp tục có một tuổi thơ rực rỡ, đáng nhớ tại ngôi trường mới này! Cả nhà yêu con…

(Viết cho Con gái yêu dấu, và Mẹ sẽ gìn giữ những dòng cảm xúc này; để sau này khi lớn lên có thể đọc được, Con cũng sẽ trở thành một người Mẹ, thấu hiểu và biết ơn…)

Một mùa tựu trường nữa lại đang về, gõ cửa từng gia đình.

Liệu Ba Mẹ có đủ dũng khí và mạnh mẽ cho Con yêu bước vào một thế giới mới, khoảng trời mới đầy ắp những điều mới lạ, thú vị, bổ ích,… của riêng mình; thỏa thích vẫy vùng trong những tâm tư con trẻ đầy tự do, tuyệt vời, tại một ngôi trường Mầm non hạnh phúc?

Apple Pie đã sẵn sàng!

Leave a Reply

Your email address will not be published.